Cười khẩy khi chồng ôm hết 300 triệu theo bồ, 2 năm sau bệnh nặng mò về xin tha lỗi

11:21 01/06/2021 Theo dõi Doanh Nhân Việt Nam trên Doanh Nhân Việt Nam trên Google news
Chia sẻ

Chuyện chồng ôm hết 300 triệu theo bồ giờ bị nó đá lại mò về xin tha lỗi mà tôi hận. Nhưng nghĩ lại thương con thiếu bố…

Hai vợ chồng tích góp được 300 triệu trước khi tôi sinh con, thực ra trong đó chỉ có 30 triệu tiền của chồng còn lại của tôi tích góp từ thời học xong đi làm cơ. Nhưng lấy chồng nên tôi xác định của mình cũng là của chồng, 2 vợ chồng sẽ dùng vốn này để làm ăn. Tôi dự định con 6 tháng sẽ mang đi gửi để mở cửa hàng ăn uống.

Lúc đi đẻ tôi cũng không dám động đến số tiền đó mà cố gắng để nguyên vẹn cho tới lúc con được 6 tháng. Để có tiền chi tiêu lúc nghỉ sinh khi bầu bí tôi đã cố gắng làm việc kiếm tiền cho tới tận ngày trở dạ.

Lương chồng mỗi tháng được 5 triệu, anh góp cho tôi 1 triệu tiền ăn còn lại anh chi tiêu và gửi về cho bố mẹ chồng ở quê. Anh bảo: “Bố mẹ còn 2 đứa em nên anh phải đỡ”. Tôi hoàn toàn đồng ý chứ không cấm cản gì.

Chồng ôm hết 300 triệu đi theo bồ, 2 năm sau bệnh nặng mò về xin tha lỗi - Ảnh 1

Anh bảo: “Bố mẹ còn 2 đứa em nên anh phải đỡ”. (ảnh minh họa)

Chồng tôi lương thấp nhưng ra đường ăn mặc lại rất chỉn chu gọn gàng cứ như sếp chứ không xuề xòa như tôi. Nhiều người còn nghĩ anh ấy làm lương cao lắm. Thậm chí còn bảo tôi:

– Chồng làm sếp mà vợ phải làm thêm bao việc thế này cho khổ.

– Ôi chồng cháu chỉ là nhân viên bình thường thôi mà…

– Nhìn chú ấy ăn mặc như sếp, có lúc còn thấy gọi taxi đi làm mà lại bảo làm nhân viên là sao?

Tôi chỉ cười. Có thể anh ấy là người chú trọng hình thức, ra ngoài phải tươm tất, cũng có thể anh ấy cũng có làm thêm nên có tiền mua quần áo đẹp. Chồng đẹp thì vợ cũng được tiếng thơm thôi, tôi nghĩ đơn giản như thế chứ chẳng nghi ngờ gì chồng hết cả.

Cho tới ngày đầy tháng con cũng là ngày tôi đi rút tiền tiết kiệm về để cho cô bạn đồng nghiệp vay. Cô ấy dồn tiền mua nhà nên cần. Cũng biết tôi không dư giả gì nên cô ấy bảo sẽ trả lãi như tôi gửi ngân hàng chứ không mượn không.

Cứ tưởng bạn qua lấy luôn nhưng nhà cô ấy lại có việc nên hôm sau mới qua lấy tiền được. Tôi cất tiền vào tủ rồi nhờ chồng trông con cho mình đi mua ít đồ về làm mâm cơm cúng mụ cho con.

Lúc tôi về đến cổng nghe tiếng con khóc nức nở chạy vội vào thì chỉ thấy mỗi con nằm trên giường khóc, chẳng thấy chồng đâu cả. Gọi điện thì thuê bao, thấy tủ quần áo bị lục tôi liền ôm con lao lại tìm tiền thì trời ơi chẳng còn 1 đồng nào nữa.

Tôi lao ra đường gọi chồng thì chị hàng xóm lúc này mới bảo:

 Khi nãy thấy có cô nào đi taxi đến đón chú ấy rồi. Mà chị bảo này, cô phải chú ý chú ấy đi, chị thấy hay có cô nào đi taxi tới đầu ngõ ngoài kia đón chú ấy lắm đấy.

– Trời ơi… Chị ơi… Em bị chồng em lấy hết 300 triệu tiết kiệm đi theo con đó rồi chị ơi…

Chồng tôi bồ bịch mà tôi chẳng hay. Anh ta cũng có gửi tiền về quê cho mẹ nuôi em đâu, mà là anh ta nuôi b.ồ nên nói dối tôi thế thôi. Hết tiền rồi mẹ con tôi biết sống sao đây. Thời điểm đó đau đớn vì chồng ôm tiền bỏ đi tôi đã định ôm con nhỏ quyên sinh nhưng may mọi người giữ lại kịp. Sau đó mọi người trong khu phố biết hoàn cảnh nên đã quyên góp giúp đỡ mẹ con tôi để tôi có động lực và có tiền nuôi con.

Đúng là không nhờ mọi người thì làm gì mẹ con tôi đã có ngày hôm nay. Sau 1 tháng chồng ôm tiền bỏ đi nhờ mọi người tôi đã bình tâm trở lại. 1 chị bán quán ăn gần đó nhận tôi vào làm rửa bát thuê. Chị ấy còn mua cho tôi 1 cái xe đẩy để đặt con nằm trong đó khi tôi làm việc.

Nhờ thế mà tôi có tiền nuôi con và còn tiết kiệm được 1 ít phòng ốm đau. Nói chung giờ đây cuộc sống của mẹ con tôi ổn rồi. Con đã tròn 1 tuổi, đang tập nói và đã biết đi. Ngày ngày mẹ rửa bát cho bác bán phở thì con cũng lấy ghế ngồi bên cạnh. Khách nhìn thương thằng bé thỉnh thoảng họ lại cho quà hoặc tiền.

Cứ nghĩ con tôi cả đời này sẽ chẳng gặp được bố nó nữa mà cũng gặp làm gì kẻ làm bố bội bạc đó chứ. Nhưng rồi tròn 2 năm anh ta lấy tiền bỏ đi bất ngờ chồng tôi lại mò về. Lúc nhìn người đàn ông gầy còm tiều tụy tôi đã không nhận ra, tưởng ăn xin nên móc túi chô 20 ngàn, bất ngờ anh ta cất tiếng:

– Anh đây mà, bố thằng Tit đây mà. Em không nhận ra anh sao?

– Anh… Anh khốn nạn, anh lấy hết tiền của mẹ con tôi giờ mò về đây làm gì hả?

Chồng ôm hết 300 triệu đi theo bồ, 2 năm sau bệnh nặng mò về xin tha lỗi - Ảnh 2

Là tại anh ngu nên làm khổ mẹ con em. (ảnh minh họa)

– Anh… Anh xin lỗi. Là tại anh ngu nên làm khổ mẹ con em. Ngày đó anh đi theo người ta tưởng người ta thương mình thật lòng. Nhưng mà… giờ anh mới hay khi anh hết tiền, lại mắc bệnh thì người ta chỉ coi anh là loại bỏ đi thôi…

Hèn chi nhìn anh ta gầy mòn thế…

– Anh xin em cho anh quay về đoàn tụ, cho vợ chồng mình ở bên nhau cho con có bố. Anh cũng chẳng biết mình còn sống được bao lâu nữa.

Nhìn anh ta gầy gò cũng thương lắm, ngày xưa trắng trẻo bảnh bao là thế. Nhưng mà nghĩ tới anh ta cuỗm hết 300 triệu đi với bồ giờ bị nó đá lại mò về xin tha lỗi mà tôi hận. Nhưng nghĩ lại thương con thiếu bố. Tôi có nên chấp nhận cho anh ta quay về để con có bố hay mặc kệ anh ta? Cho anh ta về đồng nghĩa là tôi lại phải nuôi thêm 1 người bệnh tật. Thật sự tôi thấy khó nghĩ quá…

N.D