Góp tháng 4 triệu tiền ăn mà chỉ được nhà chồng phần canh thừa cơm cặn

10:31 31/05/2021 Theo dõi Doanh Nhân Việt Nam trên Doanh Nhân Việt Nam trên Google news
Chia sẻ

Ngày nào đi làm về em cũng toàn phải ăn cơm thừa canh cặn do nhà chồng để lại mọi người ạ. Kêu với chồng nhưng chồng sợ mẹ nên chả dám nói gì…

Con được 1 tuổi thì em gửi sang bên bà ngoại trông giúp để đi làm. Nhà bà ngoại ở xa nên em cai sữa và để con lại bên đó luôn. Cuối tuần vợ chồng mới sang chơi với con. Nhiều người cứ bảo bé thế đã cai sữa với để xa mẹ, thực lòng em có muốn thế đâu nhưng vì hoàn cảnh đành chấp nhận.

Em có gửi mẹ chồng nhưng bà không nhận trông hộ, bà bảo bà bận còn phải làm việc bà. Hồi em ở nhà chưa đi làm thì em vừa trông con vừa bán hàng giúp mẹ chồng, chồng em cũng làm cho ông bà. Em nghĩ mình làm cho bố mẹ thì bố mẹ nuôi mình cơm nước là đúng thôi nhưng đằng này đi đâu bà cũng rêu rao con dâu ở nhà ăn bám.

Mỗi tháng bà trả cho chồng em 7 triệu nhưng chỉ đưa 2 triệu còn bà bảo giữ hộ 5 triệu. Nhưng đến giờ đã 2 năm về làm dâu em vẫn chưa biết đồng tiền mẹ chồng giữ hộ là thế nào. 2 triệu kia thì chồng cầm 500 ngàn còn đưa 1,5 triệu cho em lo sữa bỉm, quần áo cho con.

Góp tháng 4 triệu tiền ăn mà chỉ được nhà chồng phần canh thừa cơm cặn - Ảnh 1

Vừa chăm con vừa làm giúp bố mẹ chồng mà bị bà bảo ăn bám (ảnh minh họa)

Thực sự mình vừa trông con vừa làm cho bố mẹ chồng mà vẫn bị nói ăn bám thì ức chế lắm mọi người ạ. Thế nên em cố đợi con được 1 tuổi thì đi xin việc làm lại. Có lẽ vì tức em nên mẹ chồng mới không trông cháu giúp cho chứ cả ngày bà chỉ ngồi nhà chơi chứ có làm gì đâu. Việc cửa hàng đã có người làm với chồng em quán xuyến rồi.

Nhưng thôi em cũng không trách vì em đã nhờ được mẹ em rồi. Từ khi em đi làm bà bảo mỗi tháng vợ chồng em phải đóng tiền ăn 4 triệu. Vậy là 2 triệu bà đưa cho chồng cộng với em phải bỏ ra 2 triệu góp tiền ăn. Em cũng vui vẻ chấp nhận vì thực sự muốn ra ngoài đi làm chứ không muốn ở nhà mang tiếng ăn bám.

Em đi làm là công ty có chế độ tăng ca luôn. Nghĩ con thì đi gửi rồi tối không phải lo tắm giặt ăn uống nên em đăng kí làm thêm để kiếm thêm tiền bỉm sữa cho con. Em về đến nhà là gần 10 giờ đêm, bố mẹ chồng đã đi ngủ, em chồng đi chơi, chồng thì kiểm hàng giúp ông bà. Thấy em về thì anh ấy có nói: “Tắm rửa rồi đi mà ăn, mẹ phần cơm đấy”.

Em có nhắn tin nói lý do về muộn nên anh ấy cũng không thắc mắc. Nhưng lúc mở lồng cơm ra thì ngán luôn mọi người ạ. Còn tí rau luộc, đĩa thịt sốt đậu, cà chua thì còn vài miếng đậu với mấy miếng thịt mỡ người ta không ăn để lại, xương hầm thì trong nồi còn toàn xương, kiểu như đã ăn rồi bỏ vào đấy.

Em cố ăn tí rau với mấy miếng đậu và chan nước canh rồi ăn sau đó thì đi rửa hết tất cả đống bát mà mọi người để lạ, dọn dẹp xong thì mới đi ngủ. Vậy mà sáng hôm sau dậy thấy mẹ chồng em đã la:

– Trốn nhà, bỏ con đi hú hí với trai sướng quá nên mò mầm đến đêm không thèm về. Người ta nấu sẵn cho ăn nhưng ăn xong đến con chó cũng không biết đường cho nó ăn, ăn hết của nó…

– Mẹ ơi con đi làm và làm tăng ca chứ có phải đi chơi đâu mẹ. Con cũng không biết mẹ chưa cho chó ăn.

– Chị cứ lý sự đi, lúc tôi bắt được tận tay thì đừng trách.

Em chán quá chẳng cãi thêm. Cứ ngỡ hôm ấy bị cho ăn đồ ăn thừa thôi nhưng ngày nào em cũng toàn phải ăn cơm thừa canh cặn do nhà chồng để lại mọi người ạ. Kêu với chồng nhưng chồng sợ mẹ nên chả dám nói gì. Có những hôm đồ ăn đã chẳng có, cơm họ cũng chỉ để cho có 1 ít em chỉ dám ăn có hơn lưng bát còn lại phải để cho chó ăn.

Nghĩ cay cực không chịu được mà ngay đầu tháng vừa bảo đi làm là em đã phải vay tiền mẹ em nộp đủ cho bà 4 triệu bạc tiền ăn rồi. Đầu tiên em cố nhẫn nhịn nhưng tới hôm đó, em đi làm về vừa mở mâm cơm ra thì cô em chồng bảo:

Góp tháng 4 triệu tiền ăn mà chỉ được nhà chồng phần canh thừa cơm cặn - Ảnh 2

Ngày nào đi làm về em cũng chỉ được ăn cơm thừa canh cặn (ảnh minh họa)

 Chị ăn hết phần cơm chó hay sao con chó của em nó gầy mất 2 cân rồi đấy. Mà chị rửa bát thì chị cũng phải biết đường rửa cái bát con chó của em ăn cho nó sạch sẽ vào chứ.
Ôi nước này thì em không thể nhẫn nhịn thêm được nữa mọi người ạ. Em bưng luôn mâm cơm trút hết vào sọt rác luôn.

– Thế này khỏi phải rửa, chó với người cùng nhịn.

Em chồng em la lên cho mẹ chồng nghe thấy, bà lao ra:

– Con này hỗn láo thật, dám vứt hết bát đũa nhà tao vào sọt rác à.

– Mai con mua mới trả mẹ chỗ bát đũa này. Còn con thì từ giờ không góp tiền ăn cho mẹ nữa vì 2 vợ chồng góp 4 triệu mà ngày nào con cũng chỉ được ăn cơm thừa canh cặn thế này con không nuốt nổi. Chồng con mẹ muốn thu bao tiền thì mẹ trừ lương anh ấy. Còn riêng con, ăn gì con tự lo mẹ khỏi phải phần cơm lẫn bát đĩa bẩn cho con làm gì.

Em đi lên nhà ngủ luôn. Từ giờ em ăn ngoài rồi em về, đỡ phải mang tiếng không nấu mà có sẵn cơm ăn.Tủi và ấm ức đến phát khóc, em vất vả đi làm kiếm tiền chứ có phải đi chơi đâu. Trong nhà mua cái gì cũng đến lượt mình, không làm thì lấy đâu ra tiền. Em làm thế có quá đáng không hả mọi người? Nhưng thực sự lắm lúc thấy uất nghẹn lắm mọi người à.

N.D