Mới sinh mổ 7 ngày mẹ chồng bắt rửa bát nấu cơm vì sinh con gái

09:33 03/06/2021 Theo dõi Doanh Nhân Việt Nam trên Doanh Nhân Việt Nam trên Google news
Chia sẻ

Trở dạ sinh con, tôi đau đến ngất đi tỉnh lại. May mà con tôi chào đời bình an, giây phút bác sĩ nói là con gái, tôi nghe chỉ biết rơi nước mắt.

Biết về sẽ phải sống chung với mẹ chồng, tôi cảm thấy lo lắng thật sự. Có quá nhiều cuộc hôn nhân bất hạnh đến từ hai chữ sống chung với mẹ chồng rồi. Thế nhưng giờ lấy chồng, không theo chồng thì phải theo ai, phải làm sao đây. Chỉ còn cách cố gắng sống an phận, hy vọng sẽ không gây mâu thuẫn với mẹ chồng mà thôi.

Mẹ chồng tôi cũng chẳng phải hiền. Bà rất ghê gớm, ấy là nhận xét của rất nhiều người xung quanh chứ chẳng phải của một mình tôi. Nhiều người biết chuyện cũng bảo tại sao biết khó còn cưới. Ừ thì trách mình hay trách cái số bây giờ đây. Tôi lúc về nhà chồng cũng đã có bầu được 2 tháng.

Mới sinh mổ 7 ngày mẹ chồng bắt rửa bát nấu cơm vì sinh con gái - Ảnh 1

Ừ thì trách mình hay trách cái số bây giờ đây. Tôi lúc về nhà chồng cũng đã có bầu được 2 tháng (Ảnh minh họa)

Thì cũng là vì cưới chạy bầu, chồng tôi, anh cũng thề thốt hứa hẹn sẽ chăm sóc cho mẹ con tôi, bảo vệ tôi, bênh vực tôi. Lúc này tôi còn làm được gì hơn nữa ngoài tin vào những lời chồng nói. 

Thế nhưng mọi chuyện lại không hề được như chồng tôi nói. Mẹ chồng khó chịu với tôi ra mặt mỗi khi tôi làm việc không đúng với ý bà. Mà tôi cũng có phải cái loại vụng về gì cho nó cam đâu cơ chứ. Trong khi đó, bầu bí, tôi ốm nghén lên xuống, không một ai hỏi han tôi làm sao, kể cả là chồng tôi. Anh còn nghe mẹ hơn cả tôi tưởng tượng. Mẹ nói gì cũng nghe hết. Giờ mới thấy hối hận thì cũng có thay đổi được gì nữa đâu. 

Nhưng chừng đó chẳng khiến tôi cảm thấy lo lắng nhiều như chuyện này. Cứ mỗi lần nhìn cái bụng của tôi, mẹ chồng tôi lại đồn đoán:

– Không biết là trai hay gái đây? Con gái thì đúng là ăn hại.

Mới sinh mổ 7 ngày mẹ chồng bắt rửa bát nấu cơm vì sinh con gái - Ảnh 2

Mẹ chồng với chồng không hề quan tâm, tôi phải nhờ đến các bác sĩ trong viện chăm sóc cho 2 mẹ con (Ảnh minh họa)

Còn chồng tôi, thay vì khuyên mẹ không nên phân biệt cháu này cháu kia thì anh lại hùa theo:

– Con cũng đang mong là trai đây ạ. Đầu lòng đã đẻ con gái là đen lắm.

Tôi chán nản, thất vọng lại thêm lo lắng nên bầu bí mà cứ gầy rộc đi. Trở dạ sinh con, tôi đau đến ngất đi tỉnh lại. May mà con tôi chào đời bình an, giây phút bác sĩ nói là con gái, tôi nghe chỉ biết rơi nước mắt. 

Mẹ chồng với chồng không hề quan tâm, tôi phải nhờ đến các bác sĩ trong viện chăm sóc cho 2 mẹ con. Gia đình tôi ở xa, với lại tôi cũng không muốn để mọi người chứng kiến cảnh này.

Từ viện về, tôi còn chưa kịp đặt con xuống giường thì mẹ chồng đã xông vào phòng quát thẳng:

– Cô còn ngồi đấy làm cái gì, không dậy mà rửa bát, dọn dẹp, cơm nước đi, còn định để cho ai hầu nữa. 

– Mẹ ơi, con mới sinh được 7 ngày. Giờ vết m,ổ của con đang đau lắm mẹ ạ. 

– Tôi không cần biết, đấy là việc của cô. Chẳng lẽ cái thân già này cưới dâu về mà còn phải đi hầu dâu hầu cháu à.

Tôi đưa mắt nhìn sang chồng mình đang ở đó chơi điện tử mà lòng quặn lại. Thay vì nói một lời bênh vực vợ thì chồng tôi lại chỉ cao giọng:

– Muốn sướng sao không cố đẻ con trai đi. Cô mà đẻ con trai thì mẹ con tôi cơm bưng nước rót hầu tận miệng.

Tôi cười trong chua chát. Đúng là yêu và cưới là hai chuyện hoàn toàn khác nhau. Yêu thì mặn nồng, cưới về thì chỉ cần không hợp ý nhau thôi mà mọi chuyện đổ bể. Nhất là khi tôi hiểu rằng, ở trong căn nhà này, mẹ con tôi chẳng là gì, chẳng có ý nghĩa gì với những con người ở đây. Cuộc sống thế này, cố chịu để mà làm gì nữa đây. Có lẽ tôi nên viết đơn ly hôn, có khổ, tôi cũng sẽ tự chăm sóc tốt cho con của mình, mọi chuyện, nên dừng lại ở đây thôi.

 N.D